NHẬT KÍ Ở ROME NGÀY THỨ 4
NHẬT KÍ Ở ROME NGÀY THỨ 4
12/08/26
Sáng nay, sau giờ ăn sáng, chúng tôi cảm ơn và chào tạm biệt các sơ Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ rồi lại lên đường đến Castellazzo. Sau Ovada, Castellazzo là một điểm đến đặc biệt trong hành trình tìm về cội nguồn của Thánh Phaolô Thánh Giá và Dòng Thương Khó Chúa Giêsu đối với các anh em Tu sĩ Thương Khó trẻ chúng tôi.
Nếu Ovada là nơi Thánh Phaolô sinh ra và lớn lên trong những năm đầu đời, nơi gia đình, đức tin và những biến cố của cuộc sống góp phần hình thành con người ngài, thì Castellazzo lại là nơi tôi cảm nhận rõ hơn một con người đang từng bước khám phá thánh ý Thiên Chúa và để cho Thiên Chúa dẫn mình vào một sứ mạng lớn lao.
Thánh Phaolô Thánh Giá đến sống tại Castellazzo khoảng năm 1717 hoặc 1718. Đây cũng là quê nội của ngài. Trong những năm tháng ở đây, ngài đã gắn bó với nhiều nhà thờ, nhiều vị linh hướng và nhiều không gian cầu nguyện khác nhau. Mỗi nơi dường như ghi lại một phần trong hành trình Thiên Chúa dẫn dắt ngài.
- Nhà thờ Thánh Martino – nơi của Thánh Thể và cầu nguyện
Điểm đầu tiên chúng tôi tìm đến là nhà thờ San Martino. Vào thời Thánh Phaolô, nhà thờ này được các tu sĩ Augustinô coi sóc.
Thánh Phaolô thường dành nhiều giờ tại đây để cầu nguyện trước Thánh Thể.
Tôi đặc biệt xúc động khi biết rằng mộ của gia đình cha Thánh vẫn còn được lưu giữ gần bàn thờ chính.
Đứng nơi đây, tôi nghĩ đến một cha Phaolô rất trẻ, một người con trong một gia đình bình thường, vẫn đang tìm kiếm con đường Chúa muốn mình đi. Trước khi trở thành một vị thánh và một nhà sáng lập Dòng, ngài cũng đã bắt đầu từ những giờ cầu nguyện rất âm thầm trước Thánh Thể.
Điều đó nhắc tôi rằng mọi ơn gọi đều phải bắt đầu từ việc ở lại với Chúa.
- Nhà thờ Đức Maria della Corte – gia đình, bí tích và sự đồng hành
Từ nhà thờ Thánh Martino, chúng tôi đến nhà thờ Đức Maria della Corte, nhà thờ giáo xứ gắn liền với gia đình cha Thánh.
Vào thời đó, nhà thờ được các tu sĩ Dòng Tôi Tớ Đức Maria coi sóc. Một trong những tu sĩ của dòng đã từng hướng dẫn đời sống thiêng liêng cho cha Phaolô.
Đây cũng là nơi cha Phaolô lãnh nhận Bí tích Thêm Sức.
- Nhà cha Thánh Phaolô
Chúng tôi cũng đi ngang qua ngôi nhà của gia đình cha Thánh. Ngôi nhà hiện nay thuộc sở hữu tư nhân nên không thể vào tham quan, nhưng từ bên ngoài vẫn có thể nhìn thấy tấm bảng lưu niệm ghi dấu sự hiện diện của Thánh Phaolô tại đây.
Tôi đứng trước ngôi nhà ấy và nghĩ rằng: một vị thánh cũng bắt đầu cuộc đời mình từ một mái nhà rất bình thường.
Đức tin của cha Phaolô không xuất hiện từ khoảng không. Ngài được hình thành trong gia đình, qua những niềm vui, những khó khăn và cả những thử thách mà gia đình cha đã trải qua.
- Nhà thờ Dòng Capuchin (Nhà thờ Đức Maria và Thánh Phanxicô)
Sau đó, chúng tôi tìm hiểu về nhà thờ Dòng Capuchin.
Các tu sĩ Capuchin đã hiện diện tại Castellazzo từ năm 1608. Cha Girolamo da Tortona, Bề trên tu viện, là một trong những vị linh hướng đầu tiên của Thánh Phaolô. Sau đó, cha Colombano da Genova cũng trở thành một người đồng hành thiêng liêng quan trọng đối với ngài.
Tôi đặc biệt ấn tượng khi biết rằng chính trên đường trở về sau khi tham dự Thánh lễ tại nhà thờ này, cha Phaolô đã nhận được thị kiến đầu tiên về chiếc áo dòng Thương Khó. Đó cũng là tu phục ngày nay mà các tu sĩ Thương Khó mặc.
Ngày nay, nhà thờ và tu viện Capuchin cũ không còn được sử dụng như một tu viện, nhưng ký ức về những vị linh hướng và những bước đầu của ơn gọi Thương Khó vẫn còn ở đó.
- Nhà nguyện Thánh Antôn
Chúng tôi tiếp tục đến nhà nguyện Thánh Antôn, nơi sinh hoạt của một hội đạo đức mà cha Phaolô từng là thành viên và từng giữ vai trò bề trên.
Khi các thành viên quy tụ để cầu nguyện, cha Phaolô thường chia sẻ với họ những bài suy niệm xuất phát từ chính kinh nghiệm thiêng liêng của mình.
- Nhà thờ Thánh Carlo và Thánh Anna và Căn phòng Tĩnh tâm 40 ngày của cha Thánh Phaolô
Nơi đánh động tôi nhất hôm nay chính là nhà thờ Thánh Carlo và Thánh Anna, đặc biệt là căn phòng nhỏ nơi Thánh Phaolô đã thực hiện cuộc tĩnh tâm kéo dài 40 ngày.
Đứng trước căn phòng ấy, tôi thực sự xúc động.
Căn phòng nhỏ đến mức chỉ vừa đủ một chiếc giường đơn và một chiếc bàn cầu nguyện.
Tôi cố gắng hình dung cha Phaolô đã sống ở đây như thế nào.
Bốn mươi ngày trong một không gian nhỏ bé.
Bốn mươi ngày của cầu nguyện.
Bốn mươi ngày của thinh lặng.
Bốn mươi ngày đối diện với chính mình, với Thiên Chúa và cả những cám dỗ.
Trong thời gian ấy, cha Phaolô không chỉ cầu nguyện mà Ngài còn viết những điều liên quan đến tu luật Dòng, ghi lại nhật ký thiêng liêng, quét dọn nhà thờ và giúp lễ cho các linh mục khác.
Tôi đặc biệt thích hình ảnh ấy.
Một người đang được Thiên Chúa chuẩn bị cho một sứ mạng lớn lao, nhưng vẫn âm thầm làm những công việc rất nhỏ: cầu nguyện, viết, quét dọn và phục vụ.
Căn phòng nhỏ ấy đối với tôi không còn chỉ là một di tích lịch sử. Nó trở thành một hình ảnh rất mạnh về đời sống nội tâm của một người đang để cho Thiên Chúa thanh luyện và dẫn dắt. Cũng chính trong căn phòng đó, luật Dòng Thương Khó tiên khởi đã ra đời và đây cũng chính là nền tảng đời sống của các tu sĩ Thương Khó sau này.
- Nhà thờ Thánh Stefano
Sau cuộc tĩnh tâm, Phaolô chuyển đến nhà thờ Thánh Stefano sinh sống, mục vụ và cầu nguyện.
Nhà thờ Thánh Stefano trở thành một trung tâm quan trọng trong thời gian ngài ở Castellazzo. Sau này, khi trở lại đây, cha Phaolô thường lưu trú tại nơi này thay vì ở nhà gia đình mình.
- Chiếc áo đen – Tu phục Dòng Thương Khó Chúa Giêsu
Và rồi, hình ảnh cuối cùng tôi muốn giữ lại trong ngày hôm nay là hình ảnh cha Phaolô được mặc chiếc áo dòng màu đen.
Ngày 22 tháng 11 năm 1720, cha Phaolô được Đức cha Francesco Maria Arboreo di Gattinara, Giám mục Alessandria, trao chiếc áo dòng màu đen. Nghi thức diễn ra tại nhà nguyện riêng của Đức Giám mục, nơi ngày nay không còn nữa vì đã bị phá hủy trong những cuộc oanh tạc của Thế chiến thứ II.
Từ căn phòng nhỏ của cuộc tĩnh tâm đến chiếc áo đen, tôi nghĩ rằng:
cuộc đời cha Thánh đã bắt đầu thuộc trọn về Đức Kitô chịu đóng đinh.
Chiều nay, khi chúng tôi lên xe trở về Rome, tôi ngồi nhìn qua cửa kính và những hình ảnh của Castellazzo cứ lần lượt trở lại trong tâm trí.
Tôi mở điện thoại và bắt đầu viết những dòng nhật ký này ngay trên xe.
Có lẽ điều tôi mang về từ Castellazzo hôm nay không phải chỉ là những bức ảnh hay những thông tin lịch sử. Tôi mang về một căn phòng nhỏ trong tâm trí mình.
Một căn phòng nhắc tôi rằng giữa một thế giới quá nhiều tiếng ồn, tôi cũng cần có những khoảng thinh lặng.
Một căn phòng nhắc tôi rằng trước khi hỏi “Chúa muốn tôi làm gì?”, tôi cần học cách ở lại với Chúa.
Và một căn phòng nhắc tôi rằng những điều lớn lao trong sứ mạng thường được Thiên Chúa chuẩn bị trong những điều rất nhỏ bé, âm thầm mà chỉ có Ngài nhìn thấy.
Xe vẫn đang chạy về Rome. Bên ngoài cửa kính, cảnh vật Castellazzo dần lùi lại phía sau.
Nhưng tôi biết rằng một phần Castellazzo vẫn đang ở lại trong tôi – đặc biệt là hình ảnh một Thánh Phaolô Thánh Giá trẻ tuổi, một mình trong căn phòng nhỏ, trước mặt là chiếc bàn cầu nguyện, và trong trái tim là một câu hỏi lớn: “Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?”
Có lẽ chính từ câu hỏi ấy mà một gia đình Thương Khó đã bắt đầu.
Sỹ Đoàn, C.P


Comments
Post a Comment